NÀNG CÔNG CHÚA “LĂNG LOÀN” NHẤT TRIỀU LÝ

Bất ý gieo vạ cho Phạm Du, Thiên Cực công chúa cũng không vì vậy mà tắt lửa lòng. Bao nhiêu khát khao nhu cầu đàn bà vẫn âm ỉ trong người, chỉ chờ cơ hội là bùng phát.  

Dù đã có chồng nhưng quen thói trăng hoa, Công chúa Thiên Cực – người đàn bà lăng loàn bậc nhất Lý triều đã khiến hai kẻ nhân tình, nhân ngãi là Phạm Du và Tô Trung Từ vì ham sắc mà hồn lìa khỏi xác. 

Năm Đinh Hợi (1167), Công chúa Thiên Cực về với quan Lạng Châu là Nội hầu Vương Thượng. Lạng Châu lúc ấy chính là Lạng Sơn bây giờ, bao gồm cả một phần Bắc Giang, lại cũng có tên gọi là Lạng Giang. Công chúa Thiên Cực lấy chồng từ thuở mới tuổi trăng náu, đến năm Kỷ Tỵ (1209) chắc cũng khoảng 45 – 50 cái xuân xanh. Chẳng biết là bậc “kim chi, ngọc diệp” phải lấy tù trưởng miền núi xa xôi nên không thỏa ý hay chăng mà nàng công chúa đất Kinh kỳ đến tuổi lên bà rồi, vẫn chẳng chịu thôi cái thói phong sương. Thế nên mới có chuyện lạ thường…

Khi Phạm Du đi đến đất Hồng Châu, phải qua Lạng Châu của nhà Thiên Cực. Vốn là mệnh quan triều đình, lại là võ tướng được vua Cao Tông tin tưởng trên đường đi làm nghĩa vụ quốc gia, nên việc đón tiếp được Thiên Cực lấy làm vui lắm. Phạm Du thân là võ tướng, nhưng bụng dạ cũng chẳng tốt đẹp gì, tham nhũng, hối lộ đều đã kinh qua. Nay gặp được Thiên Cực công chúa đang ở cái tuổi hồi xuân, hai bên tâm sự lấy làm tương đắc lắm, lại được dịp Vương Thượng vắng nhà nên kéo nhau vào hậu phủ tư thông. Phạm Du là tên võ biền thô lỗ, được tình tự, “mây mưa” cùng công chúa nhà Lý thì lấy làm đắc ý, quên luôn cả nhiệm vụ vua giao.  

Hương lửa của đôi gian phu, dâm phụ cũng đến lúc phải dứt. Phạm Du khi ấy mới gấp gáp lên đường đến Hồng Châu. Nhưng giờ hẹn gặp ở bến sông Cái với Đoàn Thượng qua từ lâu lắm rồi. Tưởng Phạm Du không đến, Đoàn Thượng đã cho quân đuổi thuyền đi. Phạm Du bèn lên chiếc thuyền khác theo đường sông mà đuổi theo, đi đến Cổ Châu mới dừng lại rồi theo đường bộ thì bị người ở Bắc Giang bắt giao cho Thái tử Sảm. Thái tử Sảm lúc này đã dựa vào nhà Trần lập triều đình riêng, vốn không ưa gì Phạm Du bèn sai người giết đi. Vậy là, vì vài phút hoan lạc bên người đẹp, hồn Phạm Du đã lìa khỏi xác phàm. 

Bất ý gieo vạ cho Phạm Du, Thiên Cực công chúa cũng không vì vậy mà tắt lửa lòng. Bao nhiêu khát khao nhu cầu đàn bà vẫn âm ỉ trong người, chỉ chờ cơ hội là bùng phát. Và dịp ấy lại đến vào hai năm sau. 

Năm Tân Mùi (1211), Điện tiền Chỉ huy sứ Tô Trung Từ là cậu của Trần Tự Khánh và Nguyên phi Trần Thị Dung được vua Lý Huệ Tông phong cho làm Thái uý từ tháng 3 cùng năm. Quyền hành của quan Thái uý khuynh loát cả triều Lý đang trên con đường suy vi. Tô Trung Từ lúc ấy đã có con lớn rồi, nhưng chẳng rõ quyền cao chức trọng nên sinh lòng tà dâm hay bị Thiên Cực công chúa liếc mắt đưa tình mê hoặc, mà ba tháng sau ngày lên chức phải thân nhục, danh ô. 

Bấy giờ, Công chúa Thiên Cực không rõ vì lý do gì mà hai vợ chồng đang có mặt tại đất Gia Lâm. Thiên Cực thường xuyên vào trong hoàng thành để vấn an vua và thái hậu. Trong khi ấy, Tô Trung Từ là mệnh quan triều đình, hai người liên tục giáp mặt nhau. Kẻ có quyền, người có sắc, mối duyên tình của hai người nảy nở dần dần theo thời gian.

Tháng 6 năm Tân Mùi (1211), Tô Trung Từ ban đêm sang Gia Lâm để cùng với công chúa Thiên Cực làm trò “mèo mả, gà đồng”. Nhưng số của họ Tô đến đây đen đủi, cặp tình nhân đang mê đắm trên giường thì bị Quan nội hầu Vương Thượng – chồng công chúa Thiên Cực bắt được. Tức giận vì bị vợ cắm chiếc sừng to lên đầu, chẳng màng tới chuyện tên gian phu quyền thế oai phong tới nỗi “thét ra lửa” đến vua cũng sợ, Vương Thượng mặt đỏ phừng phừng rút gươm lao đến nhằm quan họ Tô mà đâm, Tô Trung Từ chưa kịp hưởng hết một trong cái “Tứ khoái” (ăn, ngủ, tình dục và đại tiểu tiện) của cuộc đời đã nhận trọn lưỡi gươm bén, chết tại trận. Luật pháp nhà Lý khi đó quy định, nếu nam nữ tư thông mà bị bắt quả tang, người chồng có thể kết liễu mạng sống của tình địch mà không bị tội. 

Sử sách không cho biết số phận về sau của Vương Thượng, cũng như sau vụ ngoại tình tày trời ấy, Thiên Cực có bị trách phạt gì không. Nhưng về sau, ác giả thì ác báo, lăng loàn thì cũng có hậu họa lớn nên tháng Giêng năm Nhâm Thân (1212), tất cả gia tài, của cải trong nhà Thiên Cực đều bị cướp sạch khi bọn Đinh Khôi đánh Lạng Châu, hàng phục được nơi ấy, xua quân đến nhà công chúa “sạch sành sanh vét cho đầy túi tham” rồi kéo nhau đi mất. 

Nguồn: Kienthuc.net

#manhp

#chuyenhaucung

#congchua #langloan #nhaLy #ĐaiViet #lichsu #vietnam 

⛌⛌ NGHIÊM CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ®

LIÊN HỆ TÀI TRỢ/ ỦNG HỘ DỰ ÁN: 

—————————————

Cùng follow các nền tảng truyền thông của Chuyện Hậu Cung

► Facebook: https://m.facebook.com/chuyenhaucung

► Group Tìm hiểu lịch sử Việt Nam: https://m.facebook.com/groups/lichsuvn

► Group Thoại sử đàm lâu: https://m.facebook.com/groups/947255362740012 

► Kênh Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCjVlLZ4iS9SpxbRftSS1iMg

► Instagram: https://www.instagram.com/chuyenhaucung/

► Blog: https://chuyenhaucung.com/

► Email: chuyenhaucung.hr@gmail.com

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

1 bình luận về “NÀNG CÔNG CHÚA “LĂNG LOÀN” NHẤT TRIỀU LÝ

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s