3 LỜI SẤM TRUYỀN CỦA TRẠNG TRÌNH NGUYỄN BỈNH KHIÊM 

“Chuyện kể rằng, khi đến tuổi đi học, Nguyễn Bỉnh Khiêm theo học quan bảng nhãn Lương Đắc Bằng. Một hôm, cụ Lương Đắc Bằng ốm, biết mình không sống được bao lâu, bèn gọi Nguyễn Bỉnh Khiêm lại, chỉ cho ông một cái tráp để trên đầu giường, giở ra lấy một bộ sách quý. Cụ Bằng nói: “Thầy cho con cuốn sách quý này vì chỉ có con mới có thể hiểu được nó.” 
Quảng cáo

Chuyện kể rằng, khi đến tuổi đi học, Nguyễn Bỉnh Khiêm theo học quan bảng nhãn Lương Đắc Bằng. Một hôm, cụ Lương Đắc Bằng ốm, biết mình không sống được bao lâu, bèn gọi Nguyễn Bỉnh Khiêm lại, chỉ cho ông một cái tráp để trên đầu giường, giở ra lấy một bộ sách quý. Cụ Bằng nói: “Thầy cho con cuốn sách quý này vì chỉ có con mới có thể hiểu được nó. 

logo-chc-2

Ủng hộ dự án Chuyện Hậu Cung

1,00 US$

Lúc thầy đi sứ qua Tàu, có gặp một cụ già trao cho thầy cuốn sách này và nói: ‘Ta không cho nhà ngươi mà nhờ người đem về giao cho một người An Nam’. Thầy ngạc nhiên hỏi tên người đó, cụ già bảo: ‘Không cần, chừng nào trong tâm linh nhà ngươi muốn cho ai là người ấy được phần’. Sau này thầy mới biết cụ già đó là một dị nhân”.

Bộ sách ấy chính là cuốn “Thái Ất thần kinh”. Nhiều người cho rằng, Nguyễn Bỉnh Khiêm nhờ nghiên cứu cuốn sách này mà thông suốt được mọi việc trong quá khứ, tương lai. Bằng chứng là những lời sấm truyền ông để lại để giúp định hình thể chế cai trị Đại Việt của 4 tập đoàn phong kiến khác nhau, trong vòng 3 thế kỷ.

Quảng cáo

1/ “Hoành Sơn nhất đái, khả dĩ dung thân” 

Năm 1545, giữa lúc Nam Triều vừa thu phục được nhiều hào kiệt và giành được một vài thắng lợi nhất định, Nguyễn Kim bất ngờ bị một hàng tướng nhà Mạc là Dương Chấp Nhất đầu độc chết. Toàn bộ quyền bính nhà Lê lọt vào tay Trịnh Kiểm – con rể ông. 

Tuy vậy, 2 người con của Nguyễn Kim là Nguyễn Uông và Nguyễn Hoàng – vốn có chiến công và công danh cao – lộ ra như 2 cái gai trước tham vọng thâu tóm quyền lực Nam Triều của Trịnh Kiểm. Ông muốn gạt bỏ những tranh giành không đáng có ấy, nên đã cho người sát hại người con cả Nguyễn Uông. Mất cả cha lẫn anh trai, gặp cảnh họa vô đơn chí trong cùng một năm, Nguyễn Hoàng nhận thấy mối nguy hiểm và lo sợ kết cục tương tự, bèn cáo bệnh, cốt giữ mình kín đáo hơn để Trịnh Kiểm khỏi nghi ngờ. Ông nghe lời bác họ là Nguyễn Ư Dĩ, ngầm sai sứ giả tới hỏi Trạng Trình. 

Trạng Trình dắt sứ giả của Nguyễn Hoàng ra hòn non bộ, chỉ vào đàn kiến đang bò và bảo: Hoàng Sơn nhất đái, khả dĩ dung thân.” (Một dải núi Hoành Sơn có thể dung thân được). Hiểu được ý chỉ ấy, Nguyễn Hoàng bèn xin với chị gái là Ngọc Bảo, vốn đang là thứ phi của Trịnh Kiểm, xin được trấn thủ vùng đất Thuận Hóa vừa giành được từ tay nhà Mạc. Vùng đất Thuận Hóa dù nhà Lê đã đặt Tam ty, phủ huyện để cai trị, nhưng lòng dân vẫn chưa yên; Trịnh Kiểm vẫn còn băn khoăn về vùng đất này. Nhưng nhận thấy đây là nơi xa xôi, đất đai cằn cỗi, lại dễ bị quân Mạc tấn công nên Trịnh Kiểm đã đồng ý. Vua Lê cũng nghe theo. 

Năm 1558, Nguyễn Hoàng chính thức đem gia quyến vào trấn thủ đất Thuận Hóa. Có lẽ chính Trịnh Kiểm cũng không ngờ rằng, đây chính là tiền đề cho cơ đồ 9 đời chúa Nguyễn nối tiếp nhau, hình thành cục diện Đàng Trong – Đàng Ngoài về sau.

Quảng cáo

2/ “Giữ chùa thờ phật thì ăn oản”

Một nạn nhân khác của sự chèn ép quyền lực từ Trịnh Kiểm – vốn nắm trong tay binh quyền – chính là vua Lê. Bước ngoặt xảy ra vào năm 1556, vua Lê Trung Tông mất sớm không có con nối dõi. Trịnh Kiểm nhân cơ hội này muốn giành ngôi nhà Lê. Dù là người nắm quyền phế lập, Trịnh Kiểm vẫn lo ngại việc tiếm ngôi này sẽ xóa bỏ danh nghĩa “phù Lê diệt Mạc” của chính quyền Nam triều, gây mất lòng người và cản trở quá trình Trung hưng. Ông bèn cho người đến hỏi ý kiến Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Trạng Trình lẳng lặng dẫn người đó ra chùa. Ông nói với một chú tiểu đang dọn dẹp rằng: “Giữ chùa thờ Phật thì ăn oản”. Từng hành động, lời nói tưởng chừng vô nghĩa đều được người đó về thuật lại và được Trịnh Kiểm đọc thấu. Ông hiểu rằng, nhà Lê cần có họ Trịnh để bảo vệ và chống Mạc, còn họ Trịnh cần có nhà Lê để việc nắm quyền được danh chính ngôn thuận. Bèn cho người đi tìm được Lê Duy Bang, cháu 6 đời của anh trai Lê Thái Tổ tôn làm vua, tức Lê Anh Tông.

Sau nhiều đợt tấn công, năm 1592, Trịnh Tùng – con trai Trịnh Kiểm – giành lại kinh đô Thăng Long, chính thức hoàn thành sự nghiệp Trung Hưng của nhà Lê. Kể từ đây, một thể chế chính trị lưỡng đầu ra đời: Vua Lê – chúa Trịnh. Các chúa Trịnh nối đời cai trị thực quyền tại Đàng Ngoài, dù vẫn mang danh nghĩa tôn phò, làm bề tôi cho nhà Lê – vốn quyền lực chỉ còn là hư danh. “Lê tồn Trịnh tại” được 2 thế kỷ nữa, trước khi “Lê bại Trịnh vong” dưới tay nghĩa quân Tây Sơn vào cuối thế kỉ 18.

Quảng cáo

3. “Cao Bằng tàng tại, tam đại tồn cô”

Sinh phải thời đại nhiều biến cố khiến Nguyễn Bỉnh Khiêm không tham gia khoa cử dù học vấn uyên thâm. Đến năm 1535, ở tuổi 44, khi thấy nhà Mạc bước vào thời kỳ thịnh trị nhất dưới thời vua Thái Tông, ông mới đi thi và đỗ Trạng nguyên.

Ông làm quan cho nhà Mạc, từng nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong triều như Tả thị lang bộ Hình, Tả thị lang bộ Lại kiêm Đông các Đại học sĩ. Tuy vậy, nhà Mạc không thịnh trị lâu bền. Sau khi Thái thượng hoàng Mạc Đăng Dung qua đời, triều Mạc suy yếu nghiêm trọng dưới thời vua Mạc Phúc Hải. Chứng kiến gian thần lộng hành, Nguyễn Bỉnh Khiêm dâng sớ đòi vua hạch tội 18 tên lộng thần. Bản tấu trình không được để ý, ông lập tức từ quan về quê dạy học với hiệu Bạch Vân cư sĩ. Dù vậy, ông vẫn nhận lời về triều những khi luận bàn việc trọng đại hoặc theo xa giá nhà vua khi cần thiết.

Khi Nguyễn Bỉnh Khiêm ốm nặng, vua Mạc cho người đến thăm và hỏi Trạng về hậu vận của nhà Mạc, vốn đang lâm nguy trước những đợt tấn công của Trịnh Tùng. Ông đưa ra lời sấm cho nhà Mạc: “Cao Bằng tàng tại, tam đại tồn cô”. Có nghĩa là: Nếu chạy lên Cao Bằng thì sẽ tồn tại được 3 đời.

Sự suy yếu của nhà Mạc là không thể cứu vãn. Năm 1592, sau khi chiếm được Thăng Long, Mạc Mậu Hợp và sau đó là Mạc Toàn bị bắt và bị giết, thời kì cai trị tại Thăng Long của nhà Mạc chấm dứt. Nghe lời Nguyễn Bỉnh Khiêm, họ Mạc rút chạy lên Cao Bằng. 3 đời vua nối nhau trấn giữ ở đây trong nhiều năm, đến đời thứ 4 là Kính Vũ thì bị Trịnh Tạc ra tay đánh dẹp vào năm 1677.

#TháiMinh

#Phongtranhcuti

#chuyenhaucung #lichsu #vietnam #samtruyen 

#nhamac #bian

⛌⛌ NGHIÊM CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ®

LIÊN HỆ TÀI TRỢ/ ỦNG HỘ DỰ ÁN: 

—————————————

Cùng follow các nền tảng truyền thông của Chuyện Hậu Cung

► Facebook: https://m.facebook.com/chuyenhaucung

► Group Tìm hiểu lịch sử Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/thlsvn 

► Group Thoại sử đàm lâu: https://www.facebook.com/groups/947255362740012 

► Kênh Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCjVlLZ4iS9SpxbRftSS1iMg

► Instagram: https://www.instagram.com/chuyenhaucung/

► Blog: https://chuyenhaucung.com/

► Email: chuyenhaucung.pr@gmail.com

Rating: 5 out of 5.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s