MỘ TÍCH- PHẦN 2

PHẦN 2 : GẶP GỠ

Hội thơ kết thúc, Thục Giang an ủi Vũ Gia “Hoàng thượng và thái hậu không trách tội, tiểu thư đừng tự trách mình. Vừa rồi, Quân Dao được tỳ nữ nhắc thơ, thái hậu đã nhìn thấy rồi. Bình thường tiểu thư làm được thơ, chỉ là đứng trước hoàng thượng cảm thấy lúng túng”.

“Đa tạ tiểu thư giúp ta lấy lại bình tĩnh. Sau này, Vũ Gia sẽ không quên ngày hôm nay”. Tâm trạng Phạm Vũ Gia không tốt, cố bình tĩnh lại nhưng trong lòng vẫn lo âu liền cùng tỳ nữ rời khỏi hoàng cung.

Duệ Văn thoáng chốc đã không thấy đâu, không phải đi lạc trong hoàng cung rồi chứ, Thục Giang lo lắng nên đi tìm xung quanh chợt nghe thấy phía trước có người, bước chân dừng lại. Nàng quay lại nhìn, bốn phía không có ai, giờ này các công tử tiểu thư tham gia Hội thơ đã rời cung.

Một thiếu nữ mặc y phục cung nữ đang loay hoay nhặt đồ dưới đất cho vào giỏ, miệng nói “Nô tỳ xin vương gia thứ tội. Nô tỳ không cố ý làm bẩn y phục của vương gia. Nô tỳ sẽ sửa lại y phục cho vương gia”.

Trời tối, ánh mắt lập lòe của đèn lồng rơi dưới đất chỉ đủ soi bóng dáng của nam nhân. Vị vương gia này vẫn truy hỏi “Ngươi là cung nữ cung nào?”

Vừa khéo đèn lồng soi một góc khuôn mặt xinh đẹp của cung nữ kia. Ánh mắt kiên định của cung nữ làm Thục Giang ấn tượng, cung nữ cất tiếng nhưng giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa kiên định “Nô tỳ tên Nguyễn Thần Phù, cung nữ ở phòng thêu”.

Thần Phù có nghĩa là hoa sen trong bình minh, cái tên này thật sự rất đẹp, không giống tên của một cung nữ bình thường.

Không hiểu vì sao vị vương gia kia nghe thấy tên này liền chấp nhận bỏ qua cho cung nữ, còn nói “Mẫu phi thường nhắc với bản vương về ngươi, không ngờ bản vương gặp ngươi trong hoàn cảnh này. Nếu mẫu phi đã coi trọng ngươi, bản vương cũng không trách tội”.

Cung nữ hiểu ý liền tạ ơn “Nô tỳ sẽ hết lòng chăm sóc thái phi, vương gia hãy yên tâm”.

“Bản vương sẽ ghi nhớ tên Thần Phù và ánh mắt của ngươi” Nam nhân xoay người rời đi.

Bóng dáng cao lớn đang đi về hướng nàng, Thục Giang nhẹ nhàng đứng nép vào hàng cây, nam nhân bước qua nhanh như cơn gió, trời tối tiếc rằng nàng không nhìn rõ dung mạo của người này nhưng nàng vừa gặp qua Lạng Sơn vương và Tân Bình vương trong hội thơ nên chắc chắn không nghe lầm giọng nói. Người này là Bình Nguyên vương Lê Tư Thành?

Mùa thu Năm Diên Ninh thứ 5, xe ngựa dừng lại bên ngoài hoàng cung, hầu nữ bên cầm lá bùa bình an trong tay cẩn thận đưa cho Phùng Thục Giang, không quên khoác chiếc áo choàng lên người chủ nhân “Tiểu thư giữ bùa bình anh này bên người, em nghe nói nó mang lại phúc khí cho chủ nhân, cả đời an nhiên tự tại”.

“Ta cũng chỉ mong cả đời an nhiên tự tại”. Thục Giang lưu luyến cất lá bùa chứa đựng toàn bộ tâm ý của hầu nữ Diệu Văn, khoan thai bước vào cổng hoàng cung.

Mùa xuân năm nay, Tuyên Từ Văn Hoàng thái hậu nhìn trúng Phùng tiểu thư 14 tuổi tài giỏi trong hội thơ trong hoàng cung nên thỉnh thoảng triệu vào cung hầu chuyện. Nhớ lại lời dặn dò của cha cố gắng gặp gỡ vua Lê Nhân Tông, lòng Thục Giang vẫn không xao động bởi duyên phận không thể đoán trước, duyên trời đã định. Vào cung mấy lần nhưng Thục Giang chưa được diện kiến hoàng đế bởi hoàng đế luôn bận rộn chính sự cùng các đại thần. 

Nàng đã diện kiến hoàng đế Lê Nhân Tông, Lạng Sơn vương, Tân Bình vương trong hội thơ đêm ấy, còn có Bình Nguyên vương. Không hẳn là diện kiến vì nàng chưa nhìn thấy dung mạo mà chỉ nghe thấy giọng nói, đối phương cũng không biết sự xuất hiện của nàng. Từ khoảnh khắc nam nhân lướt qua gần chỗ nàng, tim nàng chợt có một gợn sóng, thỉnh thoảng nghĩ tới liền muốn nhìn rõ khuôn mặt Bình Nguyên vương.

Vừa tới Thượng uyển, mưa bất chợt rơi, Thục Giang bước vội hơn, nhanh chóng kéo tay hầu nữ vào Dạ Nguyệt đình giữa hồ. Nàng cảm thấy hơi lạnh, bàn tay đưa vội vào trong áo choàng, đôi mắt chăm chú nhìn màn mưa trắng bên ngoài. 

Khi nàng phát hiện ra bùa bình an đã rơi mất từ khi nào, vội hỏi Duệ Văn “Bùa bình an mất rồi, ta quay lại tìm, em đứng nguyên ở đây đợi ta”.

“Tiểu thư, trời mưa như vậy sẽ không tìm thấy đâu. Chúng ta đợi tới khi tạnh mưa được không?” Duệ Văn mệt mỏi nhìn Thục Giang, kéo tay nàng lại.

Đột nhiên, thiếu niên mặc vương bào không biết từ bao giờ đã đứng bên cạnh, chậm rãi lên tiếng “Tiểu thư đánh rơi vật này sao? Bản vương vô nhặt được ở cổng hoàng cung”.

Thục Giang nhận ra bùa của mình theo phản xạ tiến lên đa tạ và nhận lấy nhưng giọng nói này làm nàng nhớ lại đêm hôm ấy, bóng dáng nam nhân lướt qua nàng. Thục Giang ngại ngùng nhận lấy bùa bình an từ tay Lê Tư Thành “Đa tạ vương gia”.

“Bùa bình an quan trọng, tiểu thư nên giữ cẩn thận. Bùa cầu bình an, hồi nhỏ mẫu phi cũng xin bùa bình an cho bản vương nhưng bản vương vô tình làm mất. Sau này, bản vương không đem theo bùa bình an bên người”. Lê Tư Thành nhớ lại những chuyện thời thơ ấu trong cung, tuổi thơ của hắn trải qua trong đề phòng, bất cứ khi nào cũng có thể bị người khác hãm hại, một lá bùa bình an không thể bảo vệ hắn. Khi hắn ra đời, nếu không có sự giúp đỡ của người khác, mẫu phi và hắn e rằng không còn tính mạng để quay về hoàng cung.

Nàng không rõ vương gia đã trải qua những chuyện gì trong quá khứ nhưng đôi mắt của người trước mặt đang tràn đầy ký ức đau buồn “Tiểu nữ chỉ mong cuộc đời mình trải qua trong yên bình, bình an sống trọn một kiếp bên cạnh ý lang quân, không cầu vinh hoa phú quý. Trên đời, có nhiều người sinh ra đã không thể chọn xuất thân, cả cuộc đời phải sống trong toan tính, người ngoài tưởng bọn họ vui vẻ hạnh phúc nhưng những nụ cười đó thật sự rất giả tạo”.

Mưa ngớt, Bình Nguyên vương nói một câu rồi rời đi “Phùng tiểu thư nói đúng. Bản vương đang bị nhốt trong một chiếc lồng xa hoa”.

Nhìn theo bóng dáng cô độc kia bước đi dần một xa, lòng Thục Giang vẫn không yên, nhìn lên những nóc tòa cung điện san sát chạm trổ công phu, nàng nhìn thấy được cuộc sống của những con người trong hoàng cung lạnh lẽo này. Hoàng đế vì muốn nói chuyện với anh trai mà tổ chức cả hội thơ nhưng nói được vài câu liền cảm thấy bản thân không hiểu gì về cuộc sống của đối phương. Thái hậu mỉm cười vui vẻ nhưng trong lòng đang suy tính nhiều điều, chứng kiến Nguyễn tiểu thư được tỳ nữ đằng sau nhắc thơ cũng không vạch tội. 

Trong cung rộng lớn, vô tình nhặt được một vật nhỏ chính là có duyên phận. Thục Giang biết, từ ngày gặp gỡ Bình Nguyên vương Lê Tư Thành, cuộc đời nàng đã hoàn toàn thay đổi.

Mùa đông trời lạnh quang cảnh bên ngoài phòng cũng dần thay đổi, Thục Giang ít nhập cung mà ở lại trong phủ đọc sách, viết chữ. Mùa xuân năm sau, những cây khô cằn sẽ nở hoa rạng rỡ, tô điểm thêm gian phòng nhỏ. Thời gian nàng không nhập cung đều ăn mặc rất giản dị, mái tóc vẫn buông xõa. 

Không hiểu sao Thục Giang cảm thấy Bình Nguyên vương thỉnh thoảng tới phủ, muốn cùng nàng thảo luận thơ phú. Thục Giang không thể từ chối vì thân phận của Bình Nguyên vương hay vì lòng nàng cũng muốn gặp nam nhân khiến tim nàng rung động.

Diệu Văn thì thầm “Tiểu thư là khuê nữ danh môn dịu dàng, hiểu phép tắc. Em thấy Bình Nguyên vương đã để tâm đến tiểu thư rồi”.

“Em đừng nói vậy. Vương gia cũng như những nho sĩ trong Kinh thành, đơn giản muốn xem tài thơ phú của ta”. Cho dù là bạn thơ, nàng cũng cam tâm đợi Bình Nguyên vương.

#kimkhathi

#chuyenhaucung

#dasu #tieuthuyet #lethanhtong

⛌⛌ NGHIÊM CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ®

LIÊN HỆ TÀI TRỢ/ ỦNG HỘ DỰ ÁN: 

—————————————

ỦNG HỘ DỰ ÁN CHUYỆN HẬU CUNG

1,00 US$

Cùng follow các nền tảng truyền thông của Chuyện Hậu Cung

► Facebook: https://m.facebook.com/chuyenhaucung

► Group Tìm hiểu lịch sử Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/thlsvn 

► Group Thoại sử đàm lâu: https://www.facebook.com/groups/947255362740012 

► Kênh Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCjVlLZ4iS9SpxbRftSS1iMg

► Instagram: https://www.instagram.com/chuyenhaucung/

► Blog: https://chuyenhaucung.com/

► Email: chuyenhaucung.pr@gmail.com

Quảng cáo
Quảng cáo

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s