MỘ TÍCH PHẦN 3

PHẦN 3: BAN HÔN

Tư Thành mới gặp nàng vài lần nhưng thông qua thơ ca, nàng nhận ra được con người này cô độc giấu tài, hoài bão lớn lao, tương lai chắc chắn lập nên nghiệp lớn. Một tướng công như vậy, nữ tử nào trong thiên hạ cũng mến mộ.

Hơn một tháng không gặp Bình Nguyên vương, trong lòng nàng có chút sốt ruột nhưng nàng vẫn âm thầm chờ đợi. Duệ Văn khuyên nhủ nàng rằng vương gia thân phận đặc biệt, không thể thường xuyên tới phủ. Tâm hồn nàng giống mặt hồ an tĩnh đã bị bóng dáng của một người phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Ta chấp nhận đợi vương gia, đợi vương gia bước đến phía ta”. Thục Giang mỉm cười, lời nói nhẹ nhàng cuốn vào gió đông. Hội thơ trong kinh thành năm ấy, nàng đã gặp được người thay đổi quãng đời sau này của nàng.

Nàng nhớ lại chuyện tình cảm động của Đệ nhất Đô soái Thủy quân Đại Việt Phạm Hữu Thế và nàng thôn nữ tài sắc vẹn toàn bên sông Bạch Đằng. Dân gian chỉ biết mãi sau này Phạm Hữu Thế uống rượu say, chợt nhắc đến hai chữ Mạn Vân, người ta mới biết tên người con gái đỡ tên cho mãnh tướng Yết Kiêu trong một trận thuỷ chiến mà ra đi. Hữu Thế từ chối tình cảm của quận chúa Đinh Lan và công chúa Ngọc Hoa nhà Nguyên, chấp nhận mất mạng cũng muốn bảo toàn mối tình khắc cốt ghi tâm. 

Tích cũ hơn 300 năm trước vẫn còn trên sông Bạch Đằng, trước đây có lần Thục Giang đi thuyền qua nơi Đô soái Phạm Hữu Thế gặp nàng Mạn Vân. Khi đó, Thục Giang âm thầm ngưỡng mộ tình yêu chân thành, cả đời chỉ vì một người. Sau này, nàng phát hiện ra tìm được người thật sự yêu thương mình rất khó, nam nhân không thiếu thê thiếp nhưng nàng tin rằng Bình Nguyên vương là người trọng tình sẽ khiến nàng đau lòng.

Nàng bất giác cảm thấy trong những trang sách gợi ra hình ảnh một vị tướng, đứng trong gió đông nhìn dòng sông Bạch Đằng rộng lớn trước mắt, nhớ tới nàng thôn nữ chèo thuyền nở nụ cười tựa đoá hoa anh thảo.

“Mộ tích” Thục Giang chợt nói, chuyển ánh mắt từ trang sách sang lá bùa trong tay. Không cầu thiên tình sử lưu truyền trăm năm, chỉ cầu bình an sống bên người trong lòng một đời.

Mấy ngày sau, Vũ Gia tới phủ thăm nàng, vừa nhìn thấy Thục Giang bước ra liền nghẹn ngào “Phùng tiểu thư, gặp được tiểu thư trong lòng ta cảm thấy yên tâm. Ta tới đây để từ biệt tiểu thư, gia mẫu bệnh nặng ở phương xa, ta phải rời khỏi Đông Kinh, không biết bao giờ mới có thể gặp lại tiểu thư. Những lời tiểu thư nói, ta sẽ ghi nhớ trong lòng”.

Từ nhỏ là con gái thứ thiếp, Phạm Vũ Gia chịu đựng sự khinh thường, cha nàng cũng không muốn nàng quay về Đông Kinh, bỏ mặc nàng và mẫu thân sống ở mạn bắc. Lần này, Vũ Gia trở về, khó lòng biết còn có thể tới Đông Kinh không. Thục Giang cầm bàn tay đang run của Vũ Gia, an ủi “Vũ Gia, sau này thường xuyên gửi thư về Đông Kinh cho ta. Còn nữa, coi ta là bạn thì hãy gọi ta là Thục Giang. Tương lai dù xảy ra chuyện gì, ta mãi là Thục Giang”.

“Thục Giang, tiểu thư là người bạn chân thành đầu tiên trên đời của ta”. Phạm Vũ Gia dường như sắp khóc, ôm chầm lấy Thục Giang.

Khi từ biệt, Thục Giang viết lên tay Vũ Gia từng chữ vừa nói “Vũ Gia, không được khóc, những giọt nước mắt quý giá không thể tùy tiện rơi lệ”. 

Một đêm trời mưa nhỏ, Bình Nguyên vương từ hoàng cung trở về, đột ngột đi thẳng tới phủ. Thục Giang mặc y phục màu xanh đơn giản cầm ô đứng bên hồ, xoay đầu lại thấy thiếu niên anh tuấn tiến đến, nhẹ nhàng hỏi “Vương gia? Có chuyện gì vậy?”

“Bản vương đã mạo muội xin Thái hậu ban hôn cho bản vương và tiểu thư” Nói tới đây, Tư Thành hơi cúi đầu xuống dường như đang suy nghĩ điều gì hay che giấu do dự trong mắt, ngẩng mặt lên ánh mắt kiên định hơn “Thân phận Trắc vương phi không cao nhưng sau này ta sẽ bù đắp cho Phùng tiểu thư một đời an nhiên tự tại. Phùng tiểu thư có thể đồng ý chấp nhận hôn sự này không? Thánh chỉ chưa ban ra còn có thể rút lại”.

Thục Giang không hiểu những lời vương gia vừa nói có ý gì, cũng bất ngờ việc vương gia nhanh chóng xin thái hậu và hoàng đế hôn sự, chắc hẳn cha cũng đã biết trước. Trong lòng còn lo lắng nhưng trái tim nàng mỗi khi gặp Tư Thành đã không còn là mặt hồ yên tĩnh. Cuối cùng ông trời đã nghe thấy những lời trong trái tim nàng, nàng nhẹ nhàng nói “Thánh chỉ ban hôn đã ban xuống, Thục Giang nguyện nghe theo”. 

 “Tiểu thư đồng ý là tốt. Mùa xuân sang năm, hôn sự sẽ do người trong cung chuẩn bị, tiểu thư không cần và Phùng phủ không cần chuẩn bị điều gì, ngày mai bản vương sẽ cho người mang sính lễ tới phủ họ Phùng”. Lê Tư Thành nói tiếp “Thời gian tới trong cung có nhiều việc, bản vương không thể đến phủ”.

“Vương gia có chuyện quan trọng, tiểu nữ sẽ không làm phiền vương gia”. Thục Giang nhẹ nhàng nói, nàng đang nói chuyện với người nàng sẽ thành thân nhưng lại cảm giác xa lạ như vậy.

“Vương gia từng nghe đến câu chuyện giữa Đô soái Yết Kiêu và Mạn Vân?” Cuối cùng, Thục Giang cũng hỏi câu hỏi nàng chần chừ bao lâu.

“Bản vương từng nghe”. Tư Thành bình thản trả lời.

Ở Đông Kinh, hiếm người thích đọc sách về tình yêu mà đọc sách các bậc thánh hiền, không ngờ vương gia từng nghe câu chuyện lan truyền trong dân gian này.

#kimkhathi

#chuyenhaucung

#dasu #tieuthuyet #lethanhtong

⛌⛌ NGHIÊM CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ®

LIÊN HỆ TÀI TRỢ/ ỦNG HỘ DỰ ÁN: 

—————————————

Cùng follow các nền tảng truyền thông của Chuyện Hậu Cung

► Facebook: https://m.facebook.com/chuyenhaucung

► Group Tìm hiểu lịch sử Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/thlsvn 

► Group Thoại sử đàm lâu: https://www.facebook.com/groups/947255362740012 

► Kênh Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCjVlLZ4iS9SpxbRftSS1iMg

► Instagram: https://www.instagram.com/chuyenhaucung/

Quảng cáo
Quảng cáo

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s